Bạn đang xem: Trang chủ » Thơ ca » Những Người Con Xa Xứ

Thơ ca

Những Người Con Xa Xứ

Ngày đăng: 27/12/2014 Lượt xem: 14077 In trang
Xứ người tuyết lạnh tái tê da Rộn đáy lòng ai nỗi nhớ nhà Rõi phía chân trời mơ bóng mẹ Nhìn nơi góc biển mộng hình cha Sầu thương tràn ngập khi trăng lặn...

Tôi ra đi,
vào màn đêm, vào thế giới bao la,
tìm thấy gì trong những tháng ngày vô thức ấy?
Tôi học nghe,
tiếng mùa đông đọng mãi,
học nhặt lá phong vàng,
nỗi khát nắng, khát vui
Tôi học vứt cô đơn,
giữa phố phường đông đặc,
học trộn nỗi thương mình,
với hòa hợp đám người dưng.
Tôi muốn tìm,
những bình minh không xé rách,
ngôn ngữ hoang,
lưu lạc giữa tháng năm...

Tin mới ...
Tin cũ hơn ...

Đánh giá của bạn

Tên của bạn
Đánh giá
Mã bảo vệ

Hiện có 0 đánh giá

Video nổi bật

Ảnh Cưới Hỏi Sinh Nhật

Chùm Ảnh Hội Đoàn

 

 

Tỷ giá, Thời tiết

Tỷ giá

Thông tin thời tiết

Lịch ÂM - DƯƠNG

Thống kê truy cập

Đang online 84
Hôm nay 1.755
Tháng này 109.350
Tổng truy cập 17.971.377

Tìm & Kiếm

Back To Top